❖ Lĩnh vực hoạt động

Góc bình yên hoạt động ở lĩnh vực

❖ Địa chỉ

Trụ sở chính: 92A Trần Hưng Đạo, Thị trấn Dương Đông Phu Quoc, Kiến Giang, Vietnam

❖ Số điện thoại

Số hotline 84903037278

❖ Website

Website chính thức: http://www.alluviachocolate.com

❖ Email

Liên hệ qua info@alluviachocolate.com. Góc bình yên sẽ hồi âm sớm nhất có thể.
Đôi khi chung ta nên dưng lại để có thể cảm nhận được cái bình yên của cuộc sống này và lúc đó bạn biết thế giới này thật đáng sống.

Bài viết về Góc bình yên

Góc bình yên
Ổ BÁNH MỲ
Một phụ nữ da đỏ nghèo, cứ mỗi sáng nướng hai cái bánh ngô. Một cái dành cho thành viên gia đình, còn cái bánh làm thêm thứ hai bà để cho những người khách qua đường. Cái bánh thứ hai lúc nào bà cũng để trên bậu cửa sổ, và bất kỳ khách bộ hành nào đi ngang qua cũng có thể lấy nó.
Hàng ngày khi người phụ nữ đặt cái bánh ngô trên bục cửa sổ, bà khấn cầu nguyện cho đứa con trai người đã bỏ nhà ra đi tìm một cuộc sống (?) tốt hơn. Trong nhiều tháng trời bà không biết ...tin tức gì về con trai mình, bà luôn luôn cầu nguyện để nó trở về nhà an toàn.
Chẳng bao lâu sau bà thấy, có một gã gù nào đó hàng ngày cứ đến lấy cái bánh. Nhưng thay cho lời cám ơn, ông ta chỉ rì rầm: “ Cái ác, bạn làm ra sẽ ở lại với bạn. Cái thiện sẽ quay trở về cùng bạn” rồi tiếp tục hành trình của mình.
Việc này kéo dài ngày này qua ngày kia. Không nhận được nhũng lời biết ơn như mong đợi, người phụ nữ cảm thấy mình bị dối lừa. “ Ngày nào gã gù này cũng nói một câu y như nhau. Chẳng biết ý hắn muốn nói lên cái gì.”
Và một lần do cảm thấy bực mình, bà muốn kết thúc mọi chuyện. “ Ta muốn giải thoát khỏi thằng gù ghê tởm này.” Bà nói với mình và bỏ thêm thuốc độc vào cái bánh thứ hai.
Nhưng khi chuẩn bị để cái bánh lên bậu cửa sổ, tay bà run rẩy. “ Mình đã làm gì đây?”, bà này suy nghĩ. Và ngay lập tức ném cái bánh có thuốc độc vào lửa, làm cái bánh khác và lại đặt nó lên bậu cửa sổ.
Ông gù, như thừơng lệ, lấy cái bánh và rì rầm như cũ: “ Cái ác, bạn làm ra sẽ ở lại với bạn. Cái thiện sẽ quay trở về cùng bạn” rồi tiếp tục hành trình của mình của mình; không mảy may nghĩ gì về cảm xúc đang hoành hành bên trong người phụ nữ.
Ngay chiều hôm đó, có ai đó gõ cửa nhà. Khi người phụ nữ mở cửa, bà nhìn thấy con trai mình đang đứng ngay ô cửa. Nhìn cậu phát khiếp: đói khát, gầy guộc, yếu ớt, áo quần rách bươm.
“ Mẹ, con lại ở đây, thật là kỳ diệu. Con cách nhà mình chỉ khoản một dặm thôi, nhưng do đói quá và ngất đi. Chắc con đã chết rồi, nếu ngay lúc đó không có một ông gù đi ngang qua và tốt bụng cho con nguyên cái bánh. Ổng nói đó là thức ăn cho cả ngày của ông ta và nói thấy con cần nó hơn ông ta nên ông cho.”
Khi nghe những lời này, gương mặt người phụ nữ chợt tái nhợt, bà phải dựa vào cửa để khỏi ngã. Bà nhớ lại cái bánh có độc. Nếu bà không ném nó vô lửa, con trai bà có thể đã chết.
Khi đó ngừoi phụ nữ mới hiểu ý nghĩa của câu: “ Cái ác, bạn làm ra sẽ ở lại với bạn. Cái thiện sẽ quay trở về cùng bạn”
Bài học của câu chuyện: Hãy luôn luôn cố làm điều tốt, thậm chí ngay cả khi không ai đánh giá nó.
-Vằn-
Góc bình yên
[ 5 triệu, 2 bộ đồ được mua bằng mạng sống của mẹ ] - Mẹ à! Giọng nó đong đỏng. Bạn con toàn mua đồ hiệu mặc không đấy, một cái quần của nó đôi khi bằng cả chiếc xe máy con đang đi...con xin mẹ đấy...cho con tiền mua vài bộ đi..tết đến nơi rồi mà mẹ xem con xấu xí quê mùa chưa nè ... - Nhưng trong tủ con còn vài bộ, vẫn còn mới lắm mà...
Góc bình yên
Bài đạt giải nhất cuộc thi "Mẹ của vOzer"
Ai mà có mẹ từng nghe
Lời ru thuở bé chở che ngày nào...
Nhưng trả ơn mẹ ra sao?
Vẫn là điều chẳng thể nào nghĩ ra ...!!!
***
Thời khắc được sinh ra trong vòng tay của mẹ
Ta trả ơn bằng tiếng khóc chào đời
Khi trên môi mẹ nở một nụ cười
Ta đâu biết là mẹ đang hạnh phúc
Khi 1 tuổi mẹ dậy ta đi đứng
Ta trả ơn bằng cách chạy thật xa
Khi 3 tuổi mẹ dạy bạn hát ca
Bạn lại hát bài "Bố là tất cả"
Khi 4 tuổi, trong lúc mẹ vất vả
Bạn trả ơn khi đòi cả đống đồ chơi
Khi 6 tuổi, mẹ vẫn chẳng thảnh thơi
Chẳng khi nào có thể rời khỏi bạn
Sáng đưa đi học, chiều đi chơi bóng
Bạn trả ơn bằng câu nói: "Mẹ về đi"
Hết cấp một đưa đón bạn đi thi
Bạn trả ơn bằng cách chạy đi không chào
Khi Tết đến, mẹ chở đi chọn Đào
Bạn trả ơn bằng lời thì thào: "Con chẳng thích"
12 tuổi mẹ đưa đi xem kịch
Bạn trả ơn bằng cách ngồi thật xa
13 tuổi mỗi khi bị mẹ la
Bạn trả ơn bằng cách bước ra khỏi cửa
Mẹ bộn về, sấp sấp ngửa ngửa
Bạn trả ơn bằng cách đóng cửa trốn trong phòng
Khi bạn xa nhà, mẹ chỉ chờ mong
Một cuộc điện thoại mà cũng không hề có
15 tuổi, mẹ bắt đầu nhăn nhó
Cấm bạn xem mấy thứ đó ... "phim đen"
Bạn trả ơn bằng cách cửa cài then
Rồi một mình trong phòng xem suốt tối
18 tuổi mẹ vui mừng hồ hởi
Khi bạn thi đỗ và bước tiếp cuộc đời
Bạn trả ơn bằng cách bỏ đi chơi
Đến tận khuya mới thèm về gặp mẹ
20 tuổi mẹ mới hỏi thỏ thẻ
Rằng người yêu, bạn đã có hay chưa?
Bạn trả ơn khi nói: "Mẹ hỏi thừa!!!"
"Không phải việc của mẹ đâu mà hỏi!!!"
24 tuổi bạn bắt đầu cứng cỏi
Dẫn người yêu về ra mắt cả nhà
Mẹ hỏi người yêu về tiểu sử mẹ cha
Bạn trả ơn bằng câu: "Thôi đi mẹ"
25 tuổi, mẹ muốn bạn vui vẻ
Tổ chức lễ kết hôn cho đôi trẻ bên nhau
Bạn trả ơn bằng cách chuyển đi mau
Đến một ngôi nhà cách xa nơi mẹ ở
30 tuổi bạn bắt đầu than thở
Khi mẹ khuyên nhủ trăn trở cách dậy con
Bạn bĩu môi: "Ngày xưa đẻ sòn sòn
Còn nuôi được nữa là con hai đứa"
40 tuổi, mẹ đón bạn từ cửa
Bạn trả ơn và bảo: "Xách hộ con"
50 tuổi, mẹ nấu vài món ngon
Gọi bạn về, bạn rằng: "Con bận lắm"
***
Rồi một ngày, hoa kia không còn thắm
Cánh tả tơi rụng xuống giữa cuộc đời
Mẹ đã ra đi, chẳng kịp nói một lời
Cũng là khi bạn nghĩ đời buồn tẻ
Và từ khi vẫn là một đứa trẻ
Cho đến bây giờ đã thành kẻ mồ côi
"Mẹ" đâu là một ai đó xa xôi
Mà sao ta lại nhẫn tâm đến thế
Để khi xa, có còn gì để kể
Đã trả ơn? hay chỉ để mẹ lo
Cả cuộc đời đã một lần đắn đo
Về tình thương bạn dành cho người mẹ ???
Tất cả mọi người, đều có thể
Vậy hãy trả ơn chớ để mẹ phải buồn!!!
Góc bình yên
- A, bố về…bố về!
- Bố ơi, bố có mua kem cho con không? Kem Hà Nội ý, những que kem có vỏ bọc ở ngoài đó bố?...
Góc bình yên
"Con đã từng đến trong đời này, và con rất ngoan! "Đấy là lời nói cuối cùng của một em bé tám tuổi, và được khắc lại trên bia mộ em. "Con đã từng đi qua cuộc đời này! Và con rất ngoan!" Cô bé Xa Diễm tám tuổi, đôi mắt đen lóng lánh và một trái tim thơ ngây non nớt, Xa Diễm mồ côi, cô bé chỉ sống trên đời vẻn vẹn 8 năm, câu cuối cùng cô nói là một lời thanh minh non nớt: "Con đã từng được sống! Và con rất ngoan!". Xa Diễm hy vọng được chết vào mùa thu. Thân thể gầy gò của em g...
Góc bình yên
....
~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ - Là con ư?
- Có lẽ, chính là con!
~ ~ ~ ~ ~ - Rainy -
P/s: Đây là bài thơ của Ad rainy sáng tác để tặng mẹ. Nếu thấy hay thì share để mọi người cùng biết.