❖ Lĩnh vực hoạt động

Beautiful Lov hoạt động ở lĩnh vực Thư viện
"Những điều be bé hoặc cách mình nghĩ về thế giới và cẩm nang yêu bản thân"

Bài viết về Beautiful Lov

Beautiful Lov

1.Let me eat your pancreas
2.Kahogo no Kahoko
3.Romance is a bonus book
4. Little Forest...
5. Let's go Jets
6. Orange
7. Strobe Edge
8. Julie&Julia See More
Beautiful Lov
Quy Nhơn và những khoảng bình yên Tôi không biết, với những người thường xuyên chuyển nhà, hoặc thường xuyên tìm đến những nơi chốn mới, liệu họ cảm thấy thế nà...o. Nhưng với tôi - một đứa trẻ lớn lên và gắn bó với một thành phố duy nhất, tuy không yêu say đắm nơi này, nhưng chưa bao giờ Quy Nhơn làm tôi thất vọng, nó dạy và nuôi dưỡng trong tôi nhiều thứ. Tôi không phải là đứa thích biển, tôi không thiết tha gì chuyện tắm biển lắm, nhưng nhờ biển Quy Nhơn mà tôi với đứa bạn luôn có chốn dung thân trong những buổi đi chơi nghèo nàn. Quy Nhơn tuy rộng lớn, nhưng đây luôn là nơi mà mỗi lần tôi muốn thử những con đường mới thì đều có thể tự tin dặn lòng rằng “Cứ đi đi, Quy Nhơn mà, kiểu gì chẳng đến”. Quy Nhơn là những buổi tối lộng gió dạo vòng con đường quen thuộc mà chẳng bao giờ chán. Là bình yên. Là dịu dàng. Là những ngày trời nắng bể đầu nhưng vẫn có những đứa học sinh chạy xe cười vang góc phố. Quy Nhơn có thể phát triển, có thể thu hút nhiều khách du lịch, nhưng Quy Nhơn chưa bao giờ thôi ngọt ngào ru ngủ những người sống ở đây bằng cái cảm giác rin rít của gió biển lồng lộng. Quy Nhơn, không bao giờ mất đi cái vẻ bình yên tuyệt vời của nó, bởi người ta có thể cắt bỏ, đổi thay những thứ râu ria, nhưng làm sao gọt dũa cái gọi là bản chất, là linh hồn. Bằng một cách nào đó, thật kì lạ, Quy Nhơn vừa đông đúc, vừa phồn hoa nhưng lại vừa an ổn. Những mảng đối lập nằm gọn trong thành phố này theo một cách rất hợp lí. Quy Nhơn trong tôi, bình yên nhưng chẳng hề trầm lặng, đơn giản nhưng không tầm thường. Vài năm nữa, tôi nghĩ mình sẽ phải rời xa nơi này, nhưng tôi sẽ không bao giờ ngừng biết ơn cái cách mà Quy Nhơn đã nuôi tôi lớn, đã đem lại cho tôi một tuổi thơ rất đẹp, đã biến tôi thành một đứa mơ mộng và điên khùng như bây giờ.
Sau tất cả, tôi nghĩ mình nợ Quy Nhơn một lời cảm ơn, chân thành…
Gửi Quy Nhơn See More
Beautiful Lov
"Làm thế nào khi thấy mình chẳng thuộc về đâu hả chị?” Hạ hỏi tôi, vào một buổi chiều mưa. Em im lìm nhìn ra cửa sổ, xoay xoay cốc trà bạc hà được đặt trên bàn, gương mặt thản nhiên như thể câu hỏi kia thuộc về hư không. ... Thú thật, tôi cũng chẳng biết. Tôi cũng từng thấy mình lạc lõng như thế. Khi lần đầu xa nhà, lên thành phố học đại học. Tôi vui vẻ vào những buổi sáng tinh mơ tỉnh dậy, cảm giác như cuộc sống ở chốn phồn hoa là dành cho mình. Nhưng khi hoàng hôn buông xuống, những tia nắng rực rỡ dần tắt, tôi nức nở vì nỗi nhớ nhà da diết. Thèm lắm được ăn bữa cơm mẹ nấu. Nhưng hơn cả thế, là một nỗi buồn chẳng thể nào gọi tên. Mãi cho đến khi ngồi cạnh Hạ, nghe em nói, tôi mới “à” lên một tiếng, nhận ra rằng những nỗi niềm khi ấy chính là “cảm giác chẳng có nơi nào để thuộc về”. Hạ đẹp, tinh khôi như những buổi chiều nắng nhạt. Tôi không thể ngừng suýt xoa khi thấy em trong chiếc váy hai dây vải voan bồng bềnh kiểu công chúa. Em đài các hơn tất cả những cô gái tôi từng gặp. Nhưng Hạ không chỉ dừng lại ở mức đẹp. Em rực rỡ, độc lập và luôn hiểu mình muốn gì. Em đi khắp nơi chỉ để tìm kiếm những trải nghiệm và cảm giác mới mẻ. Không điều gì có thể khiến em chùn bước, dẫu cho chỉ là một khắc. Vậy mà hôm nay, Hạ hỏi tôi rằng phải làm sao khi chẳng biết đâu là điểm dừng chân. Khi bao nhiêu người khác thấy mình trì trệ và ì ạch, chỉ muốn được rảo chân khắp chốn để thấy được tự do, thì Hạ lại cần một điều gì đó níu chân em lại. Ừ, đi mãi thì cũng mệt. Có lẽ ai cũng cần một lần có cảm giác được thong thả tản bộ trên con đường quen thuộc lộng gió, thấy lòng khoan khoái dễ chịu lạ kì. Để những khi chẳng còn lại gì, người ta vẫn biết đâu là nơi mình được chở che và ủi an. Làm sao để biết đâu là nơi mình thuộc về? Tôi chẳng biết phải nói gì với Hạ, bởi chính tôi cũng không biết câu trả lời. Mưa đã tạnh từ lâu, làn gió lướt qua làm tóc em lất phất bay. Hạ chống tay lên chiếc bàn gỗ cũ kĩ, nhắm mắt và vươn người ra khỏi ô cửa sổ, khẽ mỉm cười. Khi đó, tôi mới nhận ra rằng, em hỏi câu hỏi ấy không phải để hi vọng rằng sẽ nhận được một lời khuyên. Em chỉ muốn được tâm sự. Bởi lẽ, chỉ có chính Hạ mới biết được đâu là nơi khiến em thấy hạnh phúc và bình yên. See More
Beautiful Lov
"𝑨𝒏𝒏𝒆 𝒘𝒊𝒕𝒉 𝒂𝒏 𝑬" - 𝒏𝒉𝒖̛̃𝒏𝒈 𝒄𝒐𝒏 𝒏𝒈𝒖̛𝒐̛̀𝒊 𝒃𝒊̀𝒏𝒉 𝒕𝒉𝒖̛𝒐̛𝒏𝒈 𝒏𝒖𝒐̂𝒊 𝒅𝒖̛𝒐̛̃𝒏𝒈 𝒏𝒆̂𝒏 𝒎𝒐̣̂𝒕 𝒄𝒂̂𝒖 𝒄𝒉𝒖𝒚𝒆̣̂𝒏 𝒑𝒉𝒊 𝒕𝒉𝒖̛𝒐̛̀𝒏𝒈 Mình đến với “Anne with an E” vào một buổi chiều rất rảnh rỗi. Dù đã nghe đến series này nhiều lần, nhưng mình vẫn không hẳn là hứng thú lắm. Vì là một đứa cả thèm chóng chán, mình tin rằng những series với 2 mùa phim trở lên cần phải thuộc thể loại kịch tính, giật gân hoặc sitcom hài hước thì mới giữ chân mình được. Và “Anne with an E” với 3 seasons, lấy bối cảnh một ...Continue Reading
Beautiful Lov
Cho những ai còn thắc mắc thì Switched là một series của Nhật, nói về một câu chuyện xoay quanh bốn nhân vật với những tính cách, số phận khác nhau: “Ayumi Kohinata”- một cô bạn xinh xắn, dễ thương và vô cùng được yêu thích trong lớp, “Umine” – là một người không có bạn bè, luôn cô độc và luôn bị gia đình hờ hững, “Shunpei Kaga”- luôn vui vẻ, sôi nổi, nhiệt thành, là tâm điểm của mọi sự chú ý, n...hưng không vì thế mà nhân vật này mất đi chiều sâu đâu nhé (thú thật thì đây là favorite character của mình đó), “Koshiro” – bạn trai của Ayumi, là một chàng trai điềm tĩnh, dịu dàng, ấm áp, luôn vượt trội trong nhiều thứ, nhưng không quá gần gũi với mọi người. Mọi chuyện bắt đầu khi Umine lên kế hoạch để tráo đổi thân xác với Ayumi và kéo theo rất nhiều hậu quả phía sau. Ayumi, trong cơ thể của Umine, luôn gặp khó khăn khi cố hòa nhập với bạn bè. Còn Umine, dù đã trở nên xinh xắn nhưng cô vẫn không thực sự hạnh phúc mà chỉ luôn ám ảnh với cuộc sống và bản thân của quá khứ. Nếu bạn đã quá chán với những bộ phim tình cảm gà bông "ngọt đến sâu răng”, nhưng vẫn không dám thử những kiểu phim “nặng đô” khác, thì “Switched” là sự lựa chọn không hề tồi. Series kết hợp cả hai yếu tố, vừa phản ánh xã hội đen tối, vừa xen lẫn đề tài học đường. Khiến khán giả phải suy ngẫm, tuy nhiên lại không làm chúng ta quá ngộp thở. Cách xây dựng nhân vật của “Switched” rất có chiều sâu, thể hiện nhiều sắc thái, tính cách và số phận khác nhau của từng người. Khái niệm “tráo đổi thân xác” đối với các mọt phim có lẽ đã không còn xa lạ, tuy nhiên, series này đã làm nó đến một tầm cao khác. “Switched” khiến cho ta thấy được, việc hoán đổi cuộc sống với ai đó, không còn chỉ là vấn đề của ngoại cảnh, rằng ta sẽ sống trong một cơ thể khác hay một căn nhà khác, rằng ta đang giàu có bỗng nhiên trở nên nghèo xác xơ, mà nó còn hơn cả thế nữa. Tình huống của phim đặt ra rất nhiều vấn đề, và nó đã giải quyết tất cả một cách vô cùng trọn vẹn (mình để ý phim Nhật làm điều này rất tốt), không khiến khán giả có cảm giác bị lừa. Tuy có yếu tố siêu nhiên và hơi hướng “dark” nhưng “Switched” sẽ sưởi ấm bạn bởi tình cảm trong trẻo của các nhân vật chính (hoặc chí ít nhân vật Kaga sẽ làm điều đó). Series này khá ngắn, chỉ có 6 tập thôi nên đừng ngại bỏ thời gian ra xem nhé, sẽ không làm bạn thất vọng đâu. Hiện tại, “Switched” vẫn chưa có Vietsub trên Netflix nhưng bạn có thể tìm trên các website khác hoặc xem Engsub vẫn rất dễ hiểu nha.
Rate: 8.5/10 (Cộng điểm Ayumi quá xinhhhhh) See More
Beautiful Lov
"I love you" Trong bộ phim “How I Met Your Mother”, trước khi cha của Marshall mất vì đau tim, những lời cuối cùng mà ông nói với con trai mình là “I love you”. Nghe có vẻ kì diệu, ý tôi là, ở nơi mà chúng ta đang sống, tỉ lệ mà những lời cuối cùng của một ai đó nói với bạn trước khi chết là “I love you” có thể là bao nhiêu cơ chứ? Khi người ta phức tạp và trang trọng hóa nó lên; khi chúng ta cần đến hoa hồng, bóng bay hay những bản nhạc du dương êm dịu để nói “I love you”; ...khi mà ở cùng bố mẹ, ta phải hít thở thật sâu mới có đủ dũng khí để nói “I love you”. Nhưng ở Mỹ, người ta có một “I love you” đơn giản, không màu mè. Khi những cặp vợ chồng trao nhau cái hôn buổi sáng, họ nói “I love you”; khi người bố muốn chào tạm biệt con gái mình trước khi cô bé đến trường, người bố nói “I love you”; khi người ta muốn, bất cứ lúc nào, họ nói “I love you”. “I love you” của họ, dù được thốt ra giản dị, nhưng vẫn nguyên vẹn ý nghĩa. “I love you” của người Mỹ, đẹp đến mức tuyệt vời, đến mức tôi cảm tưởng như, chỉ cần chệch đi một chút, nó sẽ không còn ý nghĩa như thế nữa, nếu “I” đi với động từ thêm “s”, và người ta nói “I loves you”, thì lời yêu của họ, sẽ không có vẻ nguyên sơ như vậy. Trong “Prison Break”, nhân vật Michael Scofield đã nói với vợ và anh trai của mình rằng “Chúng ta đã dành quá nhiều thời gian trong cuộc đời mà không nói những điều ta muốn nói, những điều ta nên nói. Chúng ta giao tiếp bằng mật mã và gửi cho nhau những thông điệp, hay những mẩu giấy origami. Nên bây giờ, một cách đơn sơ, giản dị nhất, anh muốn nói rằng anh yêu cả hai người” Vậy nên, hãy nói “I love you” mỗi ngày, thì thầm vào tai những người bạn yêu thương rằng họ rất quan trọng với bạn. Hãy nói “I love you” theo một cách chân phương nhất, mà chẳng cần đến bất kì bản nhạc vớ vẩn nào. See More

Bạn cần thay đổi thông tin Beautiful Lov?

Xem thêm Thư viện