❖ Lĩnh vực hoạt động

Bài Học Ngàn Vàng Sâu Sắc Về Nhân Tâm hoạt động ở lĩnh vực Thư viện

❖ Số điện thoại

Số hotline 84933913800
Đắc Nhân Tâm
Kiến thức là vô giá . Nâng cao trí tuệ
Vấn đề của cộng đồng, Nhà văn, Tình nguyện, Quan hệ công chúng, Tuyên truyền, Tạp chí, Truyện ngắn, Văn chương, Nhà báo, Tôn giáo, Từ thiện và Mục đích, Sách, Viết, Chính trị, Luật pháp, Môi trường luận, Báo chí hoặc Quan hệ bạn bè.

Bài viết về Bài Học Ngàn Vàng Sâu Sắc Về Nhân Tâm

Bài Học Ngàn Vàng Sâu Sắc Về Nhân Tâm
NHỮNG CÂU NÓI CẢM NGỘ NHÂN SINH Ý NGHĨA TRONG CUỘC ĐỜI !!! Trong cuộc sống, giàu hay nghèo không phải là thứ quan trọng nhất. Điều cần thiết chính là bản lĩnh của người ấy trước mọi hoàn cảnh. Con người có sinh thì có tử, nhưng chỉ cần bạn còn sống, thì cần sống sao cho tốt nhất. Có thể không có tình yêu, không có danh vọng, nhưng không thể không có niềm vui.... Những phiền não trong cuộc đời được gói gọn trong 12 chữ: Không buông được, nghĩ không thông, nhìn không thấu, quên không nổi! Duyên phận giống như một cuốn sách, không để ý sẽ bỏ sót mất, đọc quá chăm chú thì sẽ rơi lệ. Bằng cấp là huy chương đồng, năng lực là huy chương bạc, đối nhân xử thế là huy chương vàng, tư duy và hánh xử đúng cách mới là quân át chủ bài. Dùng thái độ cam tâm tình nguyện, bạn sẽ có một cuộc sống an nhiên dù gặp phải bất cứ cảnh ngộ nào. Trong những lúc nóng nảy, giận dữ, tuyệt đối không dùng những lời lẽ cay nghiệt, tuyệt tình làm tổn thương người yêu thương chúng ta. Bạn giỏi giang khôn khéo đến mức nào không nằm ở việc bạn quen biết bao nhiêu người mà thể hiện ở lúc bạn gặp hoạn nạn, có bao nhiêu người quen biết bạn, ở bên bạn và sẵn lòng lắng nghe, cảm nhận và cùng bạn vượt qua thời khắc khó khăn ấy. Một câu nói vô tâm có lẽ sẽ dấy lên tranh chấp và xóa tan một mối quan hệ tốt đẹp, một câu nói tàn khốc có lẽ sẽ hủy đi một sinh mệnh, một lời nói đúng lúc có thể xóa tan mọi căng thẳng, một lời nói tri âm sẽ chữa lành mọi vết thương, cứu vãn cuộc đời của một người. Nóng giận mà để nó phát ra, thì đó là bản năng. Nóng giận mà ước chế được nó lại thì đó là bản sự. Thiện ý một câu ấm ba đông, lời ác lạnh người sáu tháng ròng. Nói chuyện phải dùng đầu óc suy nghĩ, việc nhạy cảm phải nói cẩn thận. Mỗi người phải tự quản tốt cái miệng của mình, đừng nhất thời để thỏa mãn cái miệng mà nói lời hàm hồ, như thế tự nhiên có thể hóa thù thành bạn. Coi trọng, hiểu người khác nhiều hơn một chút, luôn mang trong mình lòng cảm kích, khoan dung. Khoang dung là một loại mỹ đức, cũng là một loại trí tuệ. Biển có thể dung nạp trăm sông mới có thể trở nên rộng rãi, cảm ơn bạn bè vì họ giúp đỡ mình, cho mình sự ấm áp, cảm ơn người khác quan điểm sống với mình bởi họ cho bạn cách rèn luyện sự khiêm nhường và hạnh nhẫn nhịn. Người bạn thân thiết nhất là khi hai người ngồi im lặng bên nhau, không nói với nhau bất cứ câu nào, nhưng khi hai bạn rời đi, lại cảm thấy hai bên đã có một cuộc trò chuyện vô cùng đặc sắc và chân tình. Trên đời này có hai việc mà chúng ta không thể không làm, một là đi, hai là dừng lại xem bản thân mình có một phần tâm thái tốt đẹp hay không. Tâm thái tốt là người bạn đồng hành tốt, giúp chúng ta mừng rỡ và khỏe mạnh. Con người còn sống ngày nào, chính là phúc khí, phải biết trân quý. Đời người ngắn ngủi mấy chục năm, đừng để tâm vào những chuyện vụn vặt, như thế thân mới có thể thoải mái mà tâm cũng thoải mái. St See More
Bài Học Ngàn Vàng Sâu Sắc Về Nhân Tâm
Có câu:
"Sống hết lòng và chân thật. Mặc chuyện đời dối trá" Một câu văn luôn có nghĩa bóng lẫn nghĩa đen. nếu vội vội vàn vàn "y ngữ bất y nghĩa" thì chỉ đúng một khia cạnh nhỏ trong ý nghĩa lớn mà thôi.... Muốn thành công một điều gì đó phải có đầu tư. Muốn đầu tư có kết quả phải có sự suy tính. Suy tính bắt nguồn từ dòng chảy tư duy. khi tâm bình tĩnh thì tư duy mới sáng suốt , việc làm mới đưa đến kết quả cao. Người giữ được tâm chân thật. tâm bình thản giữa biến động của cuộc sống thì dù cuộc đời chao đảo dối trá đến đâu. họ cũng có đủ dũng khí . có đủ trí tuệ tìm ra phương pháp hay để vượt qua. Người ta thường nói. " thế gian đầy dẫy sự dối trá" nói là nói chuyện thế gian. nhưng nếu bạn & tôi không biết sống hết lòng với chân thật. thì cũng không vượt ra ngoài vòng giả dối của thế gian. Nếu như vậy thì ta họ như nhau có khác gì!
Ví như có người mưu đồ sang cướp tiền của của anh B. anh B không vận dụng hết năng lực bằng mọi cách vốn có của mình để phòng ngừa chống trả. ngược lại cứ la lối mắng chửi bọn cướp khản cả giọng. Cuối cùng cũng không giải quyết được gì. Bởi đối sách của anh B là "đi với ma. mặc áo giấy" trong khi đó anh B quên rằng phương pháp này chỉ để áp dụng cho người không có đối sách để cảm hóa con ma. Ngược lại người có trí huệ thì chắc chắn họ sẽ có đủ phương chước để cảm hóa con ma kia... Nếu nói rằng: ngươi dối trá. ta cũng dối trá như ngươi. thì chắc chắn tranh đấu sẽ nhanh chóng xảy ra. và hậu quả mà ai cũng đoán trước được đó là mạnh thắng yếu thua. St See More
Bài Học Ngàn Vàng Sâu Sắc Về Nhân Tâm
THẤU HIỂU VÀ CẢM THÔNG Thấu hiểu giống như cây cầu, ở hai đầu cầu chính là con đường, nếu không có cầu thì không thể đi từ đường bên này sang đường bên kia được. Cảm thông giống như cây dù, người đứng bên dưới luôn có cảm giác được che chở. Nếu vắng đi những điều đó, thế giới này sẽ trở nên vô cùng lạnh lẽo. Thấu hiểu giúp ta bước khỏi vùng u tối, đến với một quang cảnh mới, giống như đi qua một cây cầu sẽ đến với con đường lớn, những phiền não u ám cũng tự hoá thành bướm bay... đi. Tục ngữ nói: “Lùi một bước thì trời cao biển rộng”. Khoan dung người khác cũng là cách đối xử tốt với bản thân, vì tha thứ cho người thì nụ cười sẽ ở lại với mình. Con người, dù tốt đẹp thế nào cũng không thể thập toàn thập mỹ; tình cảm, dù toàn vẹn đến đâu cũng không thể không tì vết. Nếu mở lòng bao dung đón nhận, sẽ cảm thấy thế giới này thật ra không đến nỗi tồi tệ như bạn nghĩ. Trong hành trình kỳ diệu của cuộc sống, có thể gặp nhau đã là một nhân duyên. Chúng ta nên trân trọng, đừng để sự giận dữ cuốn trôi bao ân tình tốt đẹp, để lại những hối tiếc muộn màng. Bởi vì chúng ta đều có những muộn phiền, bất bình và nhiều việc không được như ý, nên đôi khi cảm thấy cả đất trời tăm tối, bất giác cảm khái: Nhân tình sao mỏng manh như giấy lụa?! Thật ra mặt trời luôn ấm áp, ánh ban mai vẫn sáng tươi mọi ngày, chỉ là có lúc chúng ta đứng trong bóng râm mà thôi. Bao dung người khác hoàn toàn không phải yếu đuối, mà thể hiện tấm lòng độ lượng, là một lựa chọn thông minh. Chúng ta hãy cùng xây dựng cây cầu thấu hiểu, cùng bật lên cây dù cảm thông, cùng chia sẻ những gì tươi đẹp nhất của cuộc sống, để thế giới luôn tràn ngập ánh sáng ấm áp của mặt trời. [ Có đi đâu, làm gì cũng nhớ mình là con Phật ]
St. (Suối Thông sưu tầm và biên dịch) See More
Bài Học Ngàn Vàng Sâu Sắc Về Nhân Tâm
Không nên vu oan cho người hiền đức Thuở xưa có hai cha con nhà nọ cùng đến nơi cánh đồng mênh mông, người con bỏ cha đứng đó, một mình chạy thẳng vào rừng rậm, bị cọp cắn, vết thương rất sâu, lại bị móng nhọn của nó cào rách bấy cả mình mẩy. Anh vừa đau nhức vừa kinh sợ vô cùng, vội vã băng rừng chạy về chổ cha anh đang đứng. Người cha thấy tình cảnh như vây, hoảng hốt hỏi anh, vậy chớ bị con thú gì cắn mà thân thể ra nông nổi.... Người con nhăn nhó trả lời: - Có một con gì không biết, thân đầy cả long, đến cắn con bị thương như thế đó. Người cha giận hầm hầm xách cung tên chạy thẳng vào rừng rậm, thấy một nhà tu râu tóc rất dài, lại có một chùm râu lún phún, ông cho rằng, đó chính là con giả thú đã cắn con ông, lập tức ông giương cung muốn bắn. Có người thấy thế vội can rằng: - Nhà tu hành này không có con hại con ông, ông không nên vu oan cho người hiền đức. ** Chuyện nầy tỉ dụ: Có người đối với sự vật không quan sát cho kỷ, bằng vào chủ quan tự cho là phải, đôi khi oan uổng cho một hạng người hiền lương. Ở đời có nhiều người đối với trong hàng tăng chúng, thấy một đôi người không đạo hạnh xuất gia, hành vi bất mãn, hoặc có một số nhà sư nào đó không đủ oai nghi, đối với mọi người có những hành động ngôn ngữ không được đẹp đẽ, họ bèn không chịu quan sát kỹ càng, cho rằng nhà sư nào cũng như vậy cả. Đối với những nhà sư khác, họ luôn luôn sẵn sàng khinh miệt chê bai. Những người ấy với người trong chuyện nầy, đều là hạng lỗ mãng vô trí thức. Kinh Bách Dụ See More
Bài Học Ngàn Vàng Sâu Sắc Về Nhân Tâm
ĐÂU LÀ HẠNH PHÚC BẠN ĐANG CÓ ? Vị vua nọ đang đi công du trên một chiếc tàu thì gặp cơn bão lớn. Gió to, sóng dữ gầm thét như muốn quật đổ những cột buồm và nuố...t chửng con tàu. Một người trong đoàn tùy tùng nhà vua trước đây chưa từng ra biển nên vô cùng hoảng sợ. Anh ta khóc thét lên trong nỗi sợ hãi và mỗi lúc một to hơn. Không ai trên tàu có thể trấn an anh ta được. Trong cơn giận giữ nhà vua hét lên: - Có ai ở đây có thể làm cho tên hèn nhát kia câm miệng lại được không? Ngài hỏi đến lần thứ 3, vẫn không một ai trong đám cận thần lên tiếng. Cuối cùng, có một người bước ra, ông ta là một hành khách trên tàu. - Tôi nghĩ là tôi có thể khiến cho anh ta im lặng nếu tôi được toàn quyền làm điều đó. Một thoáng do dự, nhưng vì nóng lòng muốn biết cách của người hành khách đó nên nhà vua ra lệnh: - Làm ngay đi! Ta cho phép nhà ngươi. Người khách liền ra lệnh những người lính ném anh ta xuống biển. Rơi xuống biển lạnh giá đầy sóng lớn, anh ta gào lên khiếp sợ và vùng vẫy trong hoảng loạn, cố tìm mọi cách ngoi lên mặt nước. Ít giây sau, người khách cho thả phao kéo anh ta lên. Khi bám được thành tàu, dù mệt rũ rượi và nét mặt lộ rõ vẻ kinh hoàng, nhưng anh ta đã hoàn toàn im lặng. Quá ngạc nhiên và ấn tượng về những gì vừa diễn ra, nhà vua bèn hỏi người khách lạ tại sao anh ta có thể biết trước như vậy. Người khách đáp: - Chúng ta không bao giờ nhận ranhững điều bình dị mà quý giá đang cótrong mọi tình huống, cho đến khi chúng ta rơi vào một tình trạng thực sự tồi tệ hơn. Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó. St See More
Bài Học Ngàn Vàng Sâu Sắc Về Nhân Tâm
Mai mốt ba đừng đến trường con nữa, tự con biết về được rồi!
Đó là câu nói mà ông nhận được từ thằng con trai mình rất mực yêu thương. Đáng lẽ sau một buổi kiếm... tiền mệt mỏi, ông đã có thể về nhà. Nghỉ ngơi, chứ không phải là nhớ tới con, sợ nó đi bộ trên đường, dài ngoằn ngoèo, giữa trời nắng gắt. Ông lật đật dắt xe ra, đạp một cách mệt nhọc chiếc xích lô cũ của mình đến trường rước con. Để rồi về đến nhà khi nghe những lời đó từ miệng nó, tim ông lại quặn lên từng hồi.
Nó – một thằng học sinh "cá biệt". Không phải cá biệt ở đây có nghĩa là thiểu năng ăn phá, nó học khá tốt nếu không phải nói là giỏi. Nhưng dù học lực có khá đến mấy thì cũng không cứu vãn nỗi cái hạnh kiểm chỉ ở mức khiêm tốn đại loại như trung bình hay yếu của nó.
Mẹ nó mất sớm, từ khi nó vừa mới lọt lòng. Nó sống với ba, trong căn nhà cũ kĩ, mục nát mà mỗi khi mưa xuống nó hay bảo ông rằng: "Hôm nay lại được tắm vòi sen ba nhỉ". Ông tự nhủ với lòng nếu ông đã không có khả năng lo cho nó được như con người ta, thì ít nhất nó phải có một tình yêu trọn vẹn. Ông thương nó, dành tất cả tình yêu cho nó như một sự bù đắp khi nó không có tình mẹ. Chính vì vậy, nó trở nên ương ngạnh, quậy phá. Hôm nay, lúc ra về, đang đùa giỡn với bạn bè bất giác nó nhìn thấy ông. Gương mặt hốc hác, cái áo nâu ướt nhẹp mồ hôi, quần kaki cũ sờn, rách đôi chỗ, chiếc xích lô cũ mỗi khi đạp kêu cót két. Ông gọi nó, nó lờ đi, như không nghe thấy. Phải nhờ tới bạn bè kêu, nó mới chịu nhìn ông, bước ra xe với tốc độ chóng mặt, nó giục ông về nhanh. Sợ, nó sợ bạn bè biết ba nó là ông, sợ cái hoàn cảnh sống cực khổ của gia đình nó hiện lên qua ông. Và hơn hết, nó sợ cô gái đứng ở kia sẽ cười chê nó, bảo nó là "con nhà nghèo".
****
Ông nhìn nó bước vào trong, thở dài, ông hiểu lí do nó cáu với ông. Nhưng, với cương vị là một người cha , ông không thể bỏ mặc nó. Ông chấp nhận những lời nói đó, chỉ để được quan tâm, chăm sóc cho nó. Nó bước vào phòng quăng cặp vào xó tường. Khóc. Nó cảm thấy xấu hổ, ông làm nó mất mặt trước bạn bè. Nó cảm thấy ghét ông, ghét ông hơn bao giờ hết. Nó hối hận, hối hận khi có người cha như ông. Ngày qua ngày, cha con gặp nhau mà như người lạ. Ít nói ít cười đi. Ảm đạm. Đó là từ duy nhất diễn tả được không khí gia đình nó lúc bấy giờ. Trong khi ông cố làm cho cái khoảng cách giữa ông và nó càng gần nhau hơn thì nó lại muốn "nối xa" cái khoảng cách ấy hơn. Ông buồn lắm. Những lúc như thế ông hay uống rượu, "rượu vào lời ra" ông quát nó, đánh nó. Tất cả, tất cả như làm nó hận ông thêm. Ông cũng vậy, với biết bao hành động như chống lại của nó, sau bao cố gắng của ông, ông bắt đầu cảm thấy mệt mỏi. Nó kể lể, nói xấu, oán ông với bạn bè nó. Nhưng chưa một lần thử nghĩ lại mà xem, ông đã cho nó được những gì. Nhà nghèo, dĩ nhiên là vậy, nó vẫn được đi học, sách-vở-bút-thước-quần-áo nó không thiếu gì cả, có chăng chỉ là bàn tay mẹ dắt nó tới trường. Mỗi ngày ông đều cho nó tiền ăn sáng, nhưng nó có bao giờ nghĩ rằng ông đã ăn sáng chưa. Nó quên mất rằng ông là một người đạp xích lô , những thứ nó có, cho đến hôm nay, một người đạp xích lô khác chưa chắc đã cho nó được. Điều tạo nên sự khác biệt đó bởi vì nó là con ông, còn ông là ba nó. Ông không yêu cầu gì ở nó cả, chỉ mong nó ráng học, học và học thôi. Ông sẽ cố gắng làm, làm tất cả những gì mà ông còn có thể để lo cho nó ăn học. Nhiều tối trở về nhà, bữa cơm chỉ đủ cho mình nó, ông nhìn mâm cơm cười bảo là ăn rồi hay đôi khi nhà hết gạo ông mua cho nó ổ bánh mì, nó đón lấy ăn ngon lành, cũng chẳng hỏi là ông ăn hay chưa. Nó đâu biết một điều rằng là ông sẽ để cái bụng rỗng không đó. Cho tới sáng. Mặc dù ông mới là lao động chính trong nhà, mặc dù ông mới là người làm ra tiền. Còn đối với nó, nó xem những gì ông làm cho nó là hiển nhiên, là trách nhiệm khi ông sinh ra nó, "không cần suy nghĩ nhiều cho mệt" nó tự nhủ với mình như thế. Ngoài chạy xích lô, ông còn bốc vác mướn. Khi không có khách thì ông làm, vì không thường xuyên nên thu nhập cũng ít. Nó không biết điều đó, thậm chí nó cũng không muốn biết. Ba nó làm tất cả cho nó, ông mong muốn nó đậu ĐH, có được cuộc sống mới, một cuộc sống tốt hơn ông, ít ra là vậy. Nó và ông vẫn chưa làm lành với nhau, từ sau lần ấy. Cả hai chỉ có những câu nói thông thường để xóa đi không khí im lặng thôi. Mai là ngày nó đi thi ĐH, ông muốn cho nó một ít tiền bên mình. Nhưng, trong túi ông không có lấy một đồng. Kiếm tiền. Đó là suy nghĩ duy nhất của ông lúc này. Còn về phía nó, trước lúc đi, nó muốn nói gì đó ông. Cảm ơn ông, vì chí ít dù sao cũng nhờ ông nó mới có ngày hôm nay. Nhưng tối rồi vẫn chưa thấy ông về, "chắc lại rượu rồi" nó nghĩ vậy, thôi ngồi đợi chút vậy. 4 giờ 30 sáng, nó giật mình, còn một tiếng nữa là đi rồi. Nó sửa soạn quần áo, không thấy ông, nó nhìn khắp nhà. Vẫn không thấy. Phải ra cho kịp, từ nhà lội ra đường cái cũng mất nửa tiếng, còn phần ông thì về nói sau cũng được. Ông về nhà, không thấy nó đâu, tìm khắp nhà, không thấy cái ba lô của nó, chắc là nó đi rồi. Ông chạy theo. Trời chợt đổ mưa to. Cầm chặt bốn trăm hai mươi ngàn trong tay, ông sợ nó đi chạy mất. Đó là số tiền mà suốt đêm qua ông cô lắm mới kiếm được.
****
Vài con ếch. Vẫn chưa đủ, thế này thì ít lắm. Đang mò mẫm chẳng may ông gặp ngay rắn hổ mang. Nếu bắt được may ra ông đủ tiền. Nhưng, chỉ ngặt nỗi nếu bị "hôn" một phát thì có lẽ cả cơ hội gặp thằng con trai ông cũng không có được chứ đừng nói đến có tiền cho nó. "Xin ông trời, cho con bắt được nó, chỉ cần bắt được con của con sẽ có tiền lên TP. Chỉ cần nó đậu ĐH có bắt con trả lại mạng cho con rắn này cũng được". Giờ nhớ tới ông vẫn còn thấy sợ, nhỡ bị cắn thì không biết sẽ như thế nào. Ngã. Đường trơn quá. Người ông lấm lét sình bùn. Tiền. Ông vẫn nắm chặt trong tay, ông coi nó quan trọng hơn cả mạng sống của mình. Dùng hết sức bình sinh, ông cố chạy theo thằng con trai.
****
Xe tới rồi. "Chắc ông ấy không muốn gặp mình đâu!" Nó xách cái ba lô nặng nhọc lên xe.
Ngồi trên ghế, nó nghe âm thanh gì đó. Ngoái cổ ra cửa sổ. Ba nó đang chạy theo, ông gào lên kêu tên nó: "Dũng! Dũng ơi!" Chạy gần tới cửa sổ ông đưa tiền cho nó, khổ nổi xe cũng đang chạy. Nó không nhoài người ra được. Mất đà, ông chực ngã quỵ. Tiền bay tứ tung, ông đứng lên, vừa chạy vừa nhặt những đồng tiền đó. Nó ở đó. Thấy tất cả. -Ba!
Rất lâu rồi, từ lúc nó biết nhận thức thì đây là lần đầu tiên nó thừa nhận ông là ba nó trước mặt mọi người, một ông già nghèo khổ. Nước mắt nó trào ra, lăn dài. "Không kịp rồi, nó đi mất rồi! Không kịp rồi!" ông hối hận, hối hận vì không đến sớm, sớm hơn một chút… Chiếc xe dừng lại, thằng con trai ông hết mực yêu thương bước xuống. Từng bước chân là từng giọt nước mắt nó rơi xuống. -Ba! Nó ôm chầm lấy ông mà khóc. Nó muốn ông biết, biết tất cả tình cảm mà nó đã nén sâu trong lòng bấy lâu nay.
****
- Đi được chưa anh? – Bác tài xế hỏi với vẻ mặt rất là "cảm xúc". Nó cười.
- Dừng xe! Tôi nói ông dừng xe! Ông không dừng tôi nhảy xuống đó! Nó quát lớn khi bác tài đang cố cho xe tấp vào lề, không phải ông không muốn dừng ngay. -Xe đang giữa đường, dừng thế nào được! – Ông bực dọc quát lại.
Xe dừng. Nó bước xuống với hai từ: "Xin lỗi".
****
Ngày nó đậu vào ĐH, nó vui lắm, mừng không sao tả xiết được. Nó gọi ngay về cho ông, nó muốn ông là người đầu tiên biết tin này, như là sự đền đáp cho khoảng thời gian mười tám năm cực nhọc nuôi nó. Biết được, ba nó đã khóc trong điện thoại, kể từ lúc mẹ nó mất, đây là lần đầu tiên ông biết cười. Không thể nói hết lòng mình, hai cha con cứ thế khóc trong điện thoại. Nó bảo ông ngày mai nó sẽ bắt xe về ngay, nó có rất nhiều chuyện muốn nói với ông. Tình cảm cha con chôn giấu biết bao lâu còn gì. Còn về phía ông, như mở cờ trong bụng, ông đi khoe khắp xóm làng, nói như chưa từng được nói về thằng con trai ông. Ông muốn làm vài món để khi nó trở về mà ăn mừng cùng nó. Nhưng ngặt nỗi, ông đã đưa hết tiền cho nó hôm nó đi TP rồi còn đâu. Kiếm tiền. Đó là suy nghĩ của ông lúc này.
10 giờ đêm, ông lật đật xách cái giỏ ra đồng…
****
Vừa về đến nó đã oang oang ngoài ngõ: -Ba ơi, con về rồi đây. Ba ơi! Chợt, nó khựng lại. "Sao hôm nay nhà mình đông người thế nhỉ?". Đang suy nghĩ miên man, nó thấy ông hàng xóm cạnh nhà nó, là người bạn chí cốt của ba nó: - Có…có chuyện gì vậy bác? Nó ngập ngừng hỏi.
- Ba mày bị rắn cắn. Chết rồi!… St See More